Showing posts with label Du lịch miền Bắc. Show all posts
Showing posts with label Du lịch miền Bắc. Show all posts

17 November 2012

My trip to Northeast Vietnam

Cuối tháng 9 vừa qua ông bà ngoại Shella và nhóm bạn "bô lão" lại đã cùng nhau đi "phượt" miền Bắc, và lần này đích đến là những địa danh có tiếng của vùng đông-bắc Việt Nam.
Điểm đầu tiên mình đã đến là đền thờ Hai bà Trưng ở Mê Linh, tỉnh Phúc Yên.

  
 
Kế đến là cây đa "lịch sử" ở Tân trào, Tuyên quang. Cây đa cổ đã bị hư hỏng gần hết và đang được gia cố bằng những rễ phụ "giả" bằng bê-tông...nên mình không chụp hình (!)


Điểm thứ 3 là "cổng trời Quản bạ" ở cao nguyên địa chất đá Karst ở Đồng văn. Nghe tên tưởng đâu đó là một hang đá lộ thiên ở trên cao nhìn giống như cái cổng nhưng thực chất...chẳng thấy cái cổng nào cả!!!




Có một điểm "nhấn nhá" là từ trên cổng trời nhìn xuống mọi người sẽ thấy hai cái đồi thấp nằm kề nhau rất cân đối giống như "vòng một" của một người phụ nữ! Chỉ có nhiêu đó thôi là hết "phim" cho cái cổng trời!


Tiếp theo cổng trời là cột cờ Lũng cú, nơi địa đầu của nước Việt Nam. Cột cờ được đặt trên đỉnh một ngọn núi trông rất uy nghi. Trên bệ cột cờ nhìn bao quanh một vùng núi non trùng điệp, của cả Việt Nam và Trung Quốc, mới thấy sự gian nan trong việc giữ nước!





Đường đi đến Lũng cú thiệt là hiểm trở bởi đường hẹp và mặt đường không tốt, thỉnh thoảng còn có chỗ sạt lở rất nguy hiểm. Tuy vậy có ông ngoại Shella cầm lái thì mình yên tâm...hihihi!
Một điểm đến cũng khá thú vị trong khu vực cao nguyên đá Đồng văn là nhà của vua người Mèo (hay còn gọi là Mông) tên Vương Chí Thành. Ngôi nhà không "lộng lẫy xa hoa" như những cung điện vua chúa khác nhưng rất kiên cố với tường đá bao quanh dày đến 50cm (?) và cũng theo kiến trúc "phong kiến Trung hoa" (hình chữ Đinh???). Đặc biệt nhứt là cái "cung điện" này có một cái kho rất chi là kiên cố để chứa thuốc phiện vì ông vua này làm giàu nhờ mua bán thứ hàng đen này!




Rời khu vực Đồng văn, mọi người hăm hở qua Bắc kạn để ngắm hồ Ba bể. Đường đi thật là gian nan, đã vậy trời còn mau tối vì ở vùng cao. Ai nấy thót tim khi chiếc xe chồm lên rồi sụp xuống...may mà cuối cùng cũng đến được thị trấn "xếp" Chợ Rã, cửa ngõ vào hồ Ba bể. Đến được đó rồi mọi người quyết định ngủ lại Chợ Rã luôn vì không dám mạo hiểm thêm trong tối để đến hồ!
Buổi sáng chiếc xe Zinger thân quen trực chỉ hồ Ba bể. Quả danh bất hư truyền, hồ mà rộng lớn không thua gì biển...khiến mình nhớ đến Great Lakes ở Michigan! Nước hồ xanh ngắt, lăn tăn gợn tí sóng khi có chiếc xuồng máy chở du khách chạy qua.




Trong khu vực hồ có một ngọn thác nhỏ gọi là thác "Đầu đẳng" (?) và một cái ao lớn gọi là "Ao tiên".
Điểm tham quan cuối cùng trên mạn ngược là thác Bản giốc, Cao bằng. Trước giờ nghe dân tình ta thán là cái thác đã bị Trung quốc chiếm hết, song sự thực tận mắt nhìn thấy thì...thác Bản giốc nằm ngay trên dòng sông phân định biên giới và cả hai nước đều được quyền khai thác du lịch, kinh tế...trên dòng sông và thác này. Hai bên bờ sông có nhiều bè dùng để đưa du khách hai bên ra tận chân thác và lả lướt trên sông. Chỉ có điều là...người của bên này không được phép bước lên bờ đất của bên kia thôi. (Cũng phải, vì đây không phải là cửa khẩu nên người muốn nhập cảnh hợp pháp thì không có ai...duyệt!)


Thác Bản giốc vào mùa này nước mênh mông tuôn đổ trắng xóa, rất hùng vĩ. Cái thác chính rất rộng nằm giữa biên giới, cái thác phụ nhỏ hởn thì nằm hẳn trong phần lãnh thổ VN. Trên bãi đất là cột mốc của VN mới vừa được dựng lại bằng đá khá đẹp.


Thác Bản giốc, Cao bằng khép lại những địa điểm tham quan trên vùng núi phía Bắc. Sau đó đoàn đã xuôi về Lạng sơn rồi qua Quảng ninh để tham quan đảo Cát bà. Trên đường đi Quảng ninh, tình cờ đoàn nhìn thấy cờ xí phất phới...thì ra đó là khu di tích lịch sử Côn sơn - Kiếp bạc, nơi có đền thờ Nguyễn Trải và Hưng đạo Vương...và quyết định ghé qua.
Đền thờ của Nguyễn Trải ở Côn sơn thật là tuyệt vời vì bề thế uy nghi và yên tĩnh, khác hẵn với đền thờ Trần Hưng Đạo đầy ắp mùi "mua thần bán thánh"! Tội nghiệp ông Trần!


Điểm tham quan cuối cùng trong chuyến du hành lần này là đảo Cát bà nằm trong vịnh Hạ long. Hòn đảo thật là đẹp theo nhãn quan của mình bởi nó đầy bóng cây và có con đường vòng vèo qua đảo.
Buổi tối từ khách sạn nhìn ra vịnh đèn đóm lập lòe rất nên thơ.


Còn sót lại một buổi sáng chủ nhật rảnh rổi, mọi người lại rủ nhau đi Làng cổ Đường lâm. Do sở thích nên mình không mấy ấn tượng với những gì nhìn thấy trong làng cho dù nhiều người khác vẫn trầm trồ! Song tại đây mình đã hội ngộ với một người bạn online thật tuyệt!



Trở về Saigon sau 10 ngày dong ruỗi...gặp lại Shella và Biam, lại thấy bình yên!

16 April 2011

Tây Tiến - tập 5

Thật ra cái đoạn chót này không còn là Tây Tiến nữa mà gọi chính xác là Tây-Đông Bắc vì mọi người dành ngày cuối ở miền Bắc để đi Lạng Sơn.
Xưa giờ cứ tưởng tuợng Ải Nam quan xa xôi dịu vợi lắm vì trong sách địa lý-lịch sử học hồi nhỏ thì thấy "Ải Nam quan nằm ở địa đầu" còn "Mũi Cà mau là điểm cuối cùng" của đất nước mang hình chữ S! Ấy thế nhưng từ Hà nội đi Lạng sơn, nơi có ải Nam quan, gần xịt... đi về trong ngày khỏe re.
Từ Hà nội đi qua Bắc Ninh rồi lần lên Lạng Sơn theo Quốc lộ 1. Khác với địa hình Tây Bắc núi đá lởm chởm, địa hình Đông Bắc là núi đá vôi nhấp nhô. Đường đi Lạng Sơn cũng có những vùng núi đá vôi nhìn giống ở Ninh Bình. Đoạn quốc lộ 1 này mới xây dựng thay cho đường cũ nên xe chạy ngon lành, một lèo là đến Lạng sơn mất đâu hơn 3 tiếng đồng hồ.


Ải Nam quan, theo địa lý cũ, là thuộc Việt Nam; nhưng sau do "chấn chỉnh" cột mốc sao đó mà nó lại nằm sang phía Trung Quốc. Từ cửa khẩu Tân Thành, có thể nhìn thấy ải Nam quan ở bên kia cửa khẩu mà Trung Quốc đã xây dựng khá đẹp với bải cỏ và đài phun nước.



Quanh Lạng Sơn còn có những di tích mà người Việt Nam nào cũng biết đó là "Núi Tô Thị" và "Chùa Tam Thanh" qua câu hát ru từ nhỏ:
Đồng đăng có phố Kỳ lừa,
Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh.
"Nàng Tô Thị" lúc trước nghe báo chí đăng tải, đã bị đổ sập. Nhưng bây giờ nhìn rất rõ "dáng người" đến độ có vẻ như... tượng mới đẽo.



Còn Chùa Tam Thanh thì đầy mùi "tâm linh" nên mình cũng không quan tâm nhiều.
Ngoài hai địa điểm đó, ở Lạng sơn còn có một "vết tích xưa" gọi là Thành Nhà Mạc mà trong lịch sử Việt Nam mình chỉ còn nhớ được có mỗi tên ông... Mạc Đăng Dung!




Ngược về Hànội, mọi nguời chọn đi đường quốc lộ cũ để ghé Ải Chi Lăng nổi tiếng trong lịch sử Việt Nam. Nhìn "cửa ải" mọi người dễ dàng hiểu được vì sao mỗi lần quân phương Bắc sang Việt Nam đều bị "đại bại" ở cái cửa ải này - chung quanh là núi bao bọc... chỉ có mỗi một con đường độc đạo để xuôi về đồng bằng Bắc Bộ. Nếu bị phục kích ngay chỗ đó thì người đi qua chỉ có thể từ bị thương cho đến chết chứ làm sao sống được!


Nơi cửa ải hiện giờ có một cái bia đá, ghi lại 5 lần quân Việt đánh thắng quân Tàu. Người Việt nào nhìn thấy chắc cũng tự hào lắm lắm!
Có một điều thú vị dọc theo ải Chi Lăng là những hình thù bằng đá trên vách núi, nhìn giống như những khuôn mặt mà người dân địa phương gọi là "mặt quỷ". Họ tin rằng chính những cái "mặt quỷ" đó đã trấn tại cửa ải, khiến cho không một quân giặc ngoại xâm nào có thể bình yên xâm phạm đất nước Việt Nam!


Lạng Sơn khép lại 10 ngày Tây Tiến, một chuyến đi đầy thú vị. Mình nghĩ mỗi người Việt Nam cũng nên một lần trong đời đến những địa danh nổi tiếng trong lịch sử như Điện Biên và Chi Lăng, trước khi thăm thú những danh lam thắng cảnh khác, để thấy tự hào về truyền thống dân tộc.

13 April 2011

Tây Tiến - tập 4

Hòa bình giáp ranh với Hanoi nên sau Hòa bình thì coi như chấm dứt cuộc "Tây Tiến" của mình. Nhưng thời gian vẫn còn nên mọi người quyết định thẳng tiến Ninh bình.
Trước khi đến được Ninh bình, mình đã ghé qua và ngủ lại tại Vườn quốc gia Cúc Phương, một tiết mục hoàn toàn đột xuất bởi không có trong chương trình.
Lúc mình đến Cúc Phương trời đã xế chiều, trời mưa phùn và lạnh nên chỉ còn biết ăn tối rồi ngủ!
Sáng hôm sau mình mới "cưỡi ô-tô thăm vườn". Giữa cái rừng bạt ngàn ấy người ta đã xây dựng một con đường bê tông nhựa để xe cộ có thể ung dung chạy sâu vào rừng đến khoảng đâu hơn 20km. Đã chưa?


Người ta cũng cho xây dựng những nhà nghỉ nằm sâu trong rừng dành cho du khách và chắc là cho cả những nhà nghiên cứu.


Vì trời mưa không thuận tiện lắm cho việc lội bộ thăm vườn nên mình chỉ ngồi trên xe đi một đoạn rồi quay ra, thẳng tiến Ninh bình.
Ninh bình là cố đô xưa của Việt Nam, nơi bắt đầu với triều đại của vua Đinh Tiên Hoàng sau đó chuyển sang triều đại của vua Lê Thái Tổ cho đến đời vua nhà Lý thì dời đô về Thăng Long.
Đất Ninh bình nhấp nhô những dãy núi đá vôi vừa vừa, nhô lên trên mặt đất bằng phẳng, nhìn khá thú vị.
Ở đây có các khu du lịch đang nổi lên trên bản đồ du lịch VN là chùa Bái Đính và khu du lịch Tràng An với Tam cốc và Bích động.


Mình không thích chùa Bái Đính hiện nay, có chăng cũng phải 30 năm nữa khi cây cối xanh tươi hơn và những thứ khác trở nên cũ hơn để phù hợp với không khí "nhà chùa". Hiện giờ nó mới quá, hoành tráng quá, không ra cái "chùa" gì cả mà giống như một cái "show room" láng coón!
Ngược lại mình thích đền thờ vua Đinh và Lê hơn bởi không gian yên ắng, trầm mặc xanh mát ở đó. Vì mình đặc biệt không thích những gì quá "cổ xưa" bởi  những cái "cổ xưa" mà mình hay nhìn thấy thường gắn liền với "tối tăm" và "dơ bẩn" vì bụi bặm nên mình chỉ chụp hình ngoại viên hai cái đền này chứ không tập trung vào nội thất vì nhìn hơi... lu bu!




Hình như kiểu xây dựng lối đi chính giữa, hai bên là hai cái "ao" ở ngoài, kế đến là hai khuôn vườn, rồi đến một cái sân "chầu" lót gạch là kiểu xây dựng thuần Việt hay sao í. Nhưng nhìn chung quang cảnh thật dễ chịu, cây cối mướt rượt rất thích, nhất là dưới những cơn mưa phùn lất phất.


Thế là lại hết một ngày. Đêm ấy mình quay về nghỉ tại Hanoi, chuẩn bị cho chặng chót - đi Lạng Sơn.

24 March 2011

Tây Tiến - tập 3

Rời Sapa mình đi Điện Biên - Sơn La - Hòa Bình, những địa danh lẫy lừng trong lịch sử cận đại của Việt Nam với trận chiến Điện Biên Phủ, nhà tù Sơn la và các đập thủy điện trên sông Đà.
Những nơi này, đặc biệt là Điện biên và Sơn la, gợi lại nhiều những hình ảnh đau thương của quá khứ. Mình thì lại thích... nhìn vào hiện tại và tương lai hơn nên chỉ muốn share tấm hình cánh đồng Mường Thanh xanh ngắt và hồ chứa nước thủy điện Sơn la mênh mông cùng với những tua-bin hoành tráng của thủy điện Hòa bình.




Ở Hòa bình mình cũng trải nghiệm "ngủ nhà sàn người Thái" ở Mai Châu. Không thú vị lắm vì không phù hợp với những người "bản xứ tuổi cao" như mình! Nhưng quang cảnh bên ngoài bản Thái thì rất yên bình.


Sau Hòa bình của miền Tây Bắc, mình cùng mọi người xuôi sang miền Nam và Tây Đông Bắc.

22 March 2011

Tây Tiến - tập 2

Lào Cai là tỉnh biên giới, thông với Trung Quốc, qua cửa khẩu Hà Khẩu. Muốn qua Hà Khẩu (phía Trung Quốc), người ta phải đi qua một cái cầu bắc qua dòng sông Nậm Thi xuất phát từ Trung Quốc. Chính tại nơi đây, hồi xưa xửa Phạm Duy đã sáng tác ca khúc "Chiếc cầu biên giới".



Nghe nói là sông Nậm Thi có dòng chảy rất lạ, mùa nước lớn thì đổ vào sông Hồng của Việt Nam còn mùa nước kém thì chảy ngược trở qua Trung Quốc.
Sông Hồng chia cắt thành phố Lào Cai thành hai phần, một bên là Lào Cai một bên là Cốc Lếu. Trước khi đến đây, mình cứ nghĩ "Cốc Lếu" chắc là tên của thành phố bên kia cửa khẩu ai dè nó lại là một nửa của thành phố Lào Cai!


Sau Lào Cai là Sapa, nổi tiếng với sương mù và khí hậu mát lạnh quanh năm, giống như Dalat.
Mình đến Sapa vào buổi chiều gặp ngay lúc thời tiết rất ẩm ướt, sương trắng xóa cách xa 5m không nhìn rõ mọi vật. Những giọt sương rơi lộp độp trên áo, ướt nhẹp dưới đất khiến cho mọi người cảm thấy lười di chuyển. Tuy vậy vì là tối thứ Bảy nên cánh quý ông cũng tò mò ra xem "Chợ Tình"; cánh quý bà chui tọt vô giường nằm run, sau khi cố gắng ra nhìn ngôi nhà thờ đá, một landmark của Sapa!


Sáng ra trời Sapa hửng nắng, cảnh vật lung linh, nhất là trên núi Hàm Rồng. Mình rất thích cảnh quan của núi Hàm Rồng này bởi vì có vô số cây đào Sapa, tuy rằng không còn rộ hoa, nhưng dáng cây và lá nhìn rất đẹp.



Từ trên một nơi được gọi là "Sân Mây" nhìn xuống bên dưới thị trấn nhà cửa nhấp nhô ẩn hiện, thật là yên bình. (Nhưng giá mà nhà cửa đừng xây lầu và đừng san sát vào nhau thì sẽ đẹp hơn biết mấy!)


Ở Sapa mình cũng được đi thăm một bản làng của người H'mông, nơi có một cái thác nước rất hùng vĩ.


Đường qua làng mình rất ấn tượng với những vách tường đá xếp, nhìn mộc mạc nhưng rất phù hợp với chung quanh. Ước gì mình cũng có thể xếp được những vách tường đá như thế để làm background cho những bồn hoa ở Túysơnviên!


Ngày thứ 2 và ngày thứ 3 mình ngủ ở Sapa. Cảm giác thật hài lòng!
____________________________________________

Cám ơn bạn đã ghé Túy Sơn Viên.
Nếu có thể xin bạn vui lòng để lại vài nhận xét cho chủ nhân biết có khách viếng thăm.
Related Posts with Thumbnails